Ngày 17-2-1979 - Dân Làm Báo

Ngày 17-2-1979

Dân Làm Báo - Ngày 17.02.1979, đảng CSVN dựa vào di sản Hồ Tập Chương - Mao Trạch Đông để lại và tin tưởng vào quan hệ đồng chí hữu hảo đối với Tàu cộng đến nỗi bị Bắc Kinh tấn công bất ngờ. Niềm tin lúc đó có thể được xem là ngu xuẩn hoặc ngây thơ. Còn bây giờ, niềm tin của tập đoàn lãnh đạo Ba Đình đối với Bắc Kinh được xây dựng trên nền móng của sự hèn hạ, với tấm bạt mang hàng chữ "hèn với giặc ác với dân" treo trên nóc để che chở cho sự ấm êm, giàu có, quyền lực của những kẻ mà Bắc Kinh gọi là "những đứa con hoang đã trở về nhà". 

Ngay đêm trước ngày 17-12-1979 binh lính Tàu cộng vẫn còn sang đất Việt Nam tung tăng chơi như bình thường. Lúc này quan hệ hai nước vẫn còn trong giai đoạn hữu hảo, tuy có căng thẳng trên cấp cao nhưng phía CSVN vẫn nghĩ không bao giờ Tàu cộng có thể tấn công Việt Nam. Dù sao giữa những kẻ "vừa là đồng chí vừa là anh em" trong cùng hệ thống CNXH này cũng có những điểm tương đồng khăng khít, những quan hệ lâu đời đến mức được coi là di sản của 2 nước thì không thể bỗng nhiên mà trở mặt tấn công nhau.

Bởi vậy ngày tệ hại trong lịch sử Việt Nam đó xảy ra khi mà các cán bộ từ cấp tiểu đoàn của quân độ CSVN đều về hậu phương họp, quân đóng vùng biên giới đều là quân hậu phương hay quân mới bổ sung. Những cánh quân thiện chiến thì đóng đô ở biên giới Tây Nam.

Người Việt Nam hoàn toàn không phòng bị, khi pháo của Tàu cộng hàng loạt nã sang. Người Việt lúc đầu còn không hiểu chuyện gì, khi nhận ra thì quá muộn, không có sự chống đỡ nào, trong cơn hoảng loạn binh lính Việt tháo chạy thoát thân dưới làn đạn pháo dồn dập. Ngay lúc đầu tại các cửa khẩu hải quan, lính biên phòng còn không ngờ quân Tàu cộng tấn công, người Việt còn hồn nhiên ra đứng chặn lại và hỏi lý do. Đáp lời họ là những tràng đạn tiểu liên của lính Tàu, những người mà mới tối hôm trước còn cười nói đi sang bên này để xem phim chiếu nơi công cộng cùng bà con Việt Nam.

Tàu cộng chủ động chiếm lĩnh những điểm cao quan trọng, sau này khi tái chiếm các vị trí này, phía Việt Nam đã chịu nhiều tổn thất nặng nề về người. Từng trung đoàn bị nướng sạch, có trung đoàn chỉ còn có 1 tiểu đội. Nhờ áp lực quốc tế cộng với sự tiếp viện của quân thiện chiến từ trong Nam chuyển ra, pháo Cachiusa một loại vũ khí khủng khiếp nhất lúc đó được chuyển lên... Tàu cộng lui quân nhưng cũng đã kịp phá hủy nhiều cơ sở vật chất của Việt Nam, cũng như dịch chuyển cột mốc để chiếm đất, một số cao điểm quan trọng của Việt Nam rơi vào tay Tàu cộng cho đến ngày hôm nay.

Điểm lại những dữ kiện này, không phải để nói về chiến thắng hay thất bại, không mổ xẻ về những trận chiến bên thiệt nhiều, bên thiệt ít. Mà điểm lại để xét một điều, tại sao CSVN lại chủ quan như vậy.

Vì CSVN như đã nói, họ tin rằng với tình hữu hảo như vậy, gắn bó như vậy nên Bắc Kinh không thể nào một sớm, một chiều trở mặt dù có những bất đồng.

Cuộc chiến đã qua hơn mấy mươi năm, lớp lãnh đạo CSVN ngày nay có thái độ còn tin cậy các quan thầy Bắc Kinh hơn bao giờ hết. Họ nghĩ rằng chỉ cần hợp tác toàn diện, mở lòng cho Tàu cộng thấy rõ thiện chí của mình, những điều ấy sẽ khiến người Tàu hiểu biết mình thì sẽ hạn chế được chiến tranh. Một suy luận đúng hay không thì chỉ cần nhìn lại lịch sử thì biết.

Người Tàu với tham vọng và tự tin sức mạnh của mình đã như một con hổ tham tàn, chưa bao giờ nhìn thấy con nai hiền mà nó nghĩ có thể buông tha. Thế những dường như tập đoàn lãnh đạo CSVN chỉ cần nghĩ họ quy phục là đủ để Tàu cộng từ bỏ dã tâm độc ác. Một niềm tin đầy nét hèn mạt của những kẻ mang tâm địa làm tay sai, vì cũng chẳng biết làm gì hơn, hay nói cách khác là không dám làm gì hơn, sợ mất đi vị trí cầm quyền độc tôn tại Việt Nam. Từ đó, đảng CSVN đã đem lãnh thổ, tài nguyên, lợi ích dân tộc để mặc cả, đổi chác với Trung Quốc nhằm mưu cầu lợi ích riêng tư và củng cố quyền lực. Bằng những sự hợp tác toàn bộ về chính trị, kinh tế, văn hóa... đảng CSVN đã đầu hàng và thần phục Bắc Kinh một cách toàn diện.

Ngày 17.02.1979, đảng CSVN dựa vào di sản Hồ Tập Chương - Mao Trạch Đông để lại và tin vào quan hệ đồng chí hữu hảo đối với Trung Quốc đến nỗi bị Bắc Kinh tấn công bất ngờ. Niềm tin lúc đó có thể được xem là ngu xuẩn hoặc ngây thơ. Còn bây giờ, niềm tin của tập đoàn lãnh đạo Ba Đình đối với Bắc Kinh được xây dựng trên nền móng của sự hèn hạ với tấm bạt mang hàng chữ "hèn với giặc ác với dân' treo trên nóc để che chở cho sự ấm êm, giàu có của những kẻ mà Bắc Kinh gọi là "những đứa con hoang đã trở về nhà". 

Đảng CSVN phải chịu trách nhiệm lớn nhất khi để mất biển Đông, mất đất biên giới. Trách nhiệm ấy là rõ ràng khi họ đang ở vị trí độc tôn lãnh đạo đất nước. Không có đảng CSVN đất nước vẫn còn, dù có xâm chiếm bắt Việt Nam làm thuộc địa, thực dân Pháp vẫn tôn trọng và bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ của Việt Nam qua hiệp ước Pháp-Thanh. Nếu ĐCSVN đánh đuổi Pháp mà lại để lãnh thổ đất nước bị mất đi thì phải chăng họ đánh Pháp để dành lợi ích cho mình chứ không hẳn vì đất nước. Người dân Việt Nam dứt khoát phải đồng lòng đứng lên chấm dứt vai trò lãnh đạo độc tôn của đảng CSVN.

17.02.2017



Bình Luận

Articles in English

Thời Sự

Video

 
https://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo